Có điều, ta cũng không hiểu rõ việc này cho lắm... Ngay cả Phương Chấn Y cũng chỉ thuận miệng nhắc tới. Khi đó chúng ta chủ yếu cùng nhau nghiên cứu võ công, chẳng còn tâm trí đâu mà bàn luận dăm ba chuyện xưa tích cũ từ thuở nảo thuở nào nữa.”
Ông nói đến đây thì khẽ khựng lại:
“Phương thiếu hiệp... Lão phu có một thỉnh cầu mạo muội, không biết thiếu hiệp có bằng lòng chấp thuận chăng?”
Phương Thư Văn bật cười:




